Cảm nhận về chuyến thăm trường chuyên biệt Cần Thạnh

Ngày: 15/05/2017

Từ khi sinh ra, tôi luôn luôn “Đứng núi này trông núi nọ’’, luôn có cảm giác ghen tị với người khác. Và cứ như thế cho đến một ngày trong một chuyến đi từ thiện, tôi được đặt chân đến một ngôi trường mang tên: Trường chuyên biệt Cần Thạnh. Sau ngày ấy, tôi đã biết đứng lại, nhìn lại nơi mình đang đứng, nhìn lại những thứ xung quanh mình, những gì mình đang có... Cái ngày ấy đã thực sự làm tôi tỉnh ngộ.

 

 

Hôm ấy, chúng tôi khởi hành rất sớm. Chiếc xe chở chúng tôi lăn bánh trên con đường to lớn, hai bên san sát những căn nhà cao tầng, những căn biệt thự to lớn, rộng rãi... Sau một hồi vòng vo, cuối cùng, chiếc xe rời khỏi thành phố đô thị hiện đại, náo nhiệt và đi trên một con đường ở vùng đồng quê hẻo lánh, xuyên qua một khu rừng ngập mặn dẫn đến một ngôi trường đặc biệt. “Ngôi trường đó … là ở đây sao?” Nghĩ đến đây, lòng tôi se lại. Chiếc xe trượt nhanh trên con đường gập ghềnh đầy sỏi đá rồi dừng lại. Vừa bước xuống xe, tôi không còn tin vào mắt mình nữa - một ngôi trường nhỏ bé với những bức tường rào mục nát, vết nứt chằng chịt, tất cả như muốn đổ sập. Cảnh tượng ấy làm tôi chôn chân tại chỗ một lúc thật lâu, lòng tôi lại một lần nữa nhói đau. Vào bên trong, tôi đã bắt đầu thấy những con người đặc biệt và dần dần nhận ra những khuyết tật của họ. Nhìn những bạn ấy nhảy múa, chơi đùa một cách vô tư, hồn nhiên với những ánh mắt trong sáng, luôn ánh lên một niềm khát khao, hi vọng. Tôi biết rất rõ, sâu trong những ánh mắt đáng thương ấy luôn có một ước mơ: “Hãy cho tôi làm một con người trọn vẹn”. Mái trường nhỏ bé, thô sơ này cũng đã che chở, sưởi ấm và hình thành một ý chí nỗ lực vươn lên trong cuộc sống của từng người. Tôi thực sự rất muốn sinh hoạt cùng họ, chia sẻ niềm vui của mình và nói với họ rằng: “Cố lên nhé! Đừng bỏ cuộc khi chưa hoàn thành ước mơ của chính mình!”


Đó là lần đầu tiên tôi hạnh phúc đến thế, hạnh phúc vì mình được sinh ra là một con người trọn vẹn, được sống ấm no, sung sướng và hạnh phúc vì có thể góp phần xoa dịu đi phần nào vết thương của họ - những con người khuyết tật nghèo khó, đáng thương. Cùng lúc đó, tôi biết rằng: hãy trao cho người khác thật nhiều sự cảm thông, lòng khoan dung và tình nhân ái.
Phạm Hoàng Tiên - Lớp 5.4, CS Sunrie