Người đi ươm mầm ước mơ

.

Quay lại Ngày: 03/08/2017

Trong cuộc sống, mỗi con người đều lựa chọn và ấp ủ trong mình những ước mơ. Khi ta biết mơ ước và sống trọn vẹn từng ngày với mơ ước ấy, ta nói “Ta đang sống một cuộc đời thật ý nghĩa”. Nhưng ít ai biết được rằng vẫn còn những cuộc đời ý nghĩa hơn thế nữa đang tồn tại đâu đó trong xã hội này. Lặng thầm thôi nhưng mạnh mẽ lắm, giản dị thôi nhưng sâu sắc vô cùng; đó chính là cuộc đời của người đi ươm mầm cho những ước mơ, là cuộc đời của những người thầy.

Ai lớn lên trong xã hội này cũng cần có sự dìu dắt, đỡ nâng của bàn tay người thầy. Bạn có thể học từ khắp mọi nơi, học từ tất cả mọi người nhưng ắt hẳn trong lòng bạn ít nhiều cũng sẽ đọng lại hình ảnh một người thầy đáng kính. Vâng, điều tôi muốn nói đây chính là một người thầy đáng kính, một người thầy không những có tay nghề mà còn có nhân cách sáng ngời trong đôi mắt bé nhỏ đang rộng mở của từng lớp học sinh. Và tôi muốn được trở thành một người thầy như thế.

Khi bước chân rời khỏi giảng đường đại học tôi luôn khát khao sẽ sống trọn vẹn từng ngày với sứ mệnh của một người đi ươm mầm ước mơ. Nhưng đó cũng là lúc cánh cửa cuộc đời rộng mở với biết bao ngã rẽ, tôi nửa muốn bước đi không chút do dự, nửa e dè thận trọng với những bước chân đầu đời. Tôi hiểu một mảnh đất màu mỡ sẽ giúp chồi non vươn cao và vươn xa, một tâm hồn rộng mở sẽ là nơi những ước mơ được nảy mầm.

Mỗi đứa trẻ vốn dĩ đã mang trong mình một trái tim biết khát khao khám phá, phải làm việc trên một khu vườn rộng và đẹp như thế thì người làm vườn như tôi đây cảm thấy vừa hạnh phúc vừa lo lắng. Tôi hạnh phúc vì mỗi chồi non nảy mầm sẽ là minh chứng cho những giọt mồ hôi của chính tôi nhưng tôi lại lo nếu mình không đủ tài nghệ thì cả khu vườn ấy sẽ tàn úa dưới đôi tay này. Có lẽ vì vậy mà tôi luôn cất giữ bên mình một bảo vật - một câu danh ngôn của nhà giáo dục lỗi lạc người Mĩ: “Người thầy trung bình chỉ biết nói. Người thầy giỏi biết giải thích. Người thầy xuất chúng biết minh họa. Người thầy vĩ đại biết cách truyền cảm hứng.”  – William A. Warrd.

Tôi đã đi khá nhiều nơi, tìm hiểu qua nhiều bạn đồng nghiệp, thậm chí tự mình trải nghiệm chỉ để tìm ra một môi trường mà ở đó nguồn cảm hứng của thầy và trò không bao giờ bị bó buộc bởi một yếu tố nào. Tôi luôn tâm niệm muốn là người khai sáng thì chính bản thân mình phải là một ngọn lửa không bao giờ tắt. Và cuối cùng tôi đã tìm đến VAS. Tôi lựa chọn VAS và VAS cũng đã chọn tôi, có lẽ vì chúng tôi có cùng một khát khao và cùng một sứ mệnh. Và cho đến bây giờ, với tôi đó vẫn là sự lựa chọn đúng đắn.

Bạn biết không, khu vườn mang tên VAS đẹp vô cùng. Ở đó, mỗi ngày đều có sự đổi thay và luôn xuất hiện những điều mới mẻ. Bên trong khu vườn, tất cả chúng tôi – những người thầy không chỉ làm việc mà còn được học tập. Chúng tôi học tập lẫn nhau, người đi sau học hỏi kinh nghiệm của người đi trước, người đi trước tiếp nhận sự sáng tạo của người đi sau. Chúng tôi chan hòa để trở thành một khối thống nhất cùng thực hiện một mục tiêu “trồng người”.

Tuy là một giáo viên trẻ mới vào nghề nhưng tôi chưa bao giờ thấy mặc cảm hay rụt rè trước những ý tưởng dạy học mới vì tại VAS luôn có những người bạn ủng hộ và cùng tôi xây dựng. Có lúc, sự non nớt trong suy nghĩ của một người trẻ muốn mang cả thế giới vào bài giảng của mình và quên rằng thực tế vẫn còn đó những hạn chế. Khi ấy, chúng tôi cùng ngồi lại để tìm ra một giải pháp tốt nhất và nếu bạn nhìn thấy tôi bây giờ bạn sẽ tin rằng tại VAS không có một ước mơ nào bị từ bỏ cho dù là ước mơ nhỏ nhất. Tôi thấy mình thật may mắn khi con đường tôi đang đi luôn có những người bạn đồng hành thấu hiểu và sẵn sàng nâng tôi dậy để cùng bước tiếp. Tôi mang ơn họ rất nhiều!

Bên cạnh những người bạn đồng nghiệp đầy nhiệt huyết, tôi còn có những người thầy không ít lần làm khó tôi và cũng là ngần ấy lần dạy tôi trường thành. Vâng, đó chính là những em học trò thân thương, những mầm non đang trao cả tương lai tươi sáng của mình vào tay một kẻ làm vườn bé nhỏ như tôi. Các em dạy tôi biết kiên nhẫn hơn mỗi ngày, dạy tôi biết sẻ chia và thấu cảm. Mỗi khi các em không hiểu bài, tôi phải suy nghĩ về sự tương thích và học cách làm lại từ đầu. Khi các em mắc lỗi, với tôi đó là bài học về lòng vị tha. Nếu các em tỏ ra ương ngạnh, bướng bỉnh hay lập dị, đó là lúc tôi học bài học về sự chinh phục. Và khi các em từ chối tiếp nhận tất cả những gì mà tôi mang đến bởi nhiều lí do, đó là khi tôi học bài học khó nhất, một bài học phức hợp về kĩ năng lắng nghe, tính nhẫn nại, học cách chấp nhận và cách xây dựng niềm tin... Điều thú vị nhất mà tôi học được đó chính là cách nhìn vấn đề theo hướng tích cực.

Khi đón nhận những học sinh có phần khác biệt tôi thường  ghi chép một cách cẩn thận những suy nghĩ ban đầu mà tôi nghĩ về các em. Những suy nghĩ ấy chẳng khác với mọi người là mấy, vẫn là những nhìn nhận không tốt về năng lực và sự phát triển bất thường của các em. Sau khi đã tổng hợp được suy nghĩ của một người bình thường, một người ở phía đối diện hoàn toàn xa lạ với các em, tôi bắt đầu tập cách nghĩ ngược lại. Tôi như một người học trò đang làm bài tập chứng minh phản chứng. Tôi tìm hết các dữ kiện để có thể tin rằng các em có lí do cho sự khác biệt của mình. Nhờ đó, tôi trở thành đồng minh của rất nhiều cô cậu học trò mà trước đây mọi người cho là khác biệt. Có những sự khác biệt tôi cùng các em điều chỉnh để trở thành bình thường nhưng cũng có sự khác biệt tôi cùng các em biến thành nét bứt phá.

Tất cả những điều tôi sẻ chia là những điều tôi đã được học và trải nghiệm tại VAS. Một con én không thể làm nên mùa xuân, tôi có được cơ hội để trở thành người thầy đúng nghĩa là nhờ vào những con người ở VAS. VAS vì tôi mà nâng đỡ, tôi vì VAS mà cống hiến, chúng tôi vì các thế hệ học trò mà cùng nhau kiến tạo và xây đắp.

Hồ Ngọc Hà

Giáo viên, Cơ sở Ba Tháng Hai

Các thông tin liên quan